Trước sân anh thơ thẩn Đăm đăm trông nhạn về Mây chiều còn phiêu bạt Lang thang trên đồi quê Gió chiều quên ngừng lại Dòng nước quên trôi đi Ngàn lau không tiếng nói Lòng anh dường đê mê Cách nhau ngàn vạn dặm Nhớ chi đến trăng thề Dầu ai không mong đợi. Dầu ai không lắng nghe Tiếng buồn trong sương đục Tiếng hờn trong luỹ tre Dưới trời thu man mác Bàng bạc khắp sơn khê Dầu ai trên bờ liễu Dầu ai dưới cành lê Với ngày xuân hờ hững Cố quên tình phu thê Trong khi nhìn mây nước Lòng xuân cũng não nề.
Nụ cười
Trăng lên, nước lặng, tre là đà
Rơi bóng im trên đám cỏ hoa
Tiếng động sau cùng lau cỏ mọc
Tiếng ca chen lấn từ trong ra.
Tiếng ca ngắt – Cành lá rung rinh
Một nường con gái trông xinh xinh,
Ống quần vo xắn lên đầu gối
Da thịt, trời ơi! trắng rợn mình.
Cô gái ngây thơ nhìn xuống hồ
Nước trong nổi bật dung hình cô
Nụ cười dưới ấy và trên ấy
Không hẹn, đồng nhau nở lẳng lơ.
Thơ tuyển rút từ tập Hàn Mặc Tử Thơ với tuổi thơ, NXB Kim Đồng 2000
Hàn Mặc Tử/Người Hà Nội