LTS: Tình yêu trong thơ ca luôn lấp lánh với muôn màu muôn vị. Có khi là lời hoan ca hạnh phúc nhưng cũng có khi là nỗi buồn cô đơn, có khi là vị ngọt trong từng con chữ nhưng cũng có khi là vị chát đắng tận cõi lòng… Chẳng thế mà, với Rabindranath Tagore, tình yêu là lời khẩn cầu của cô gái: “Anh yêu ơi! Hãy nói với em đi! Hãy tâm sự bằng những lời anh hát”. Còn Edgar Allan Poe có phần bi quan khi tình yêu “Vẫn chỉ mộng mơ, mơ mộng bẽ bàng?” Riêng tình yêu của William Shakespeare lại là “Bản hòa âm cất lên từ dàn nhạc/ Hát em nghe “Đừng đơn độc đến già”…
Emily Jane Bronte
(1818 - 1848, Vương quốc Anh)
Tình yêu và tình bạn
Tình yêu tựa hoa hồng thắm đỏ
Tình bạn như cây lá nhựa ruồi
Nhựa ruồi xám khi hoa hồng nở rộ
Hỏi loài nào mãi mãi xinh tươi?
Mùa xuân đến, hồng kiêu sa rực rỡ
Khi hè sang theo gió ngạt ngào hương
Nhưng đến khi mùa đông về lạnh giá
Ai dám khen hồng nhan sắc dễ thương?
Đến khi ấy hồng héo khô tàn tạ
Còn nhựa ruồi trang điểm giúp trẻ trung
Rét tháng mười hai, mặt người buồn bã
Vòng lá xanh mơn mởn đẹp vô cùng.
Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/muon-vi-tinh-yeu_262160.html