Trước sân anh thơ thẩn Đăm đăm trông nhạn về Mây chiều còn phiêu bạt Lang thang trên đồi quê Gió chiều quên ngừng lại Dòng nước quên trôi đi Ngàn lau không tiếng nói Lòng anh dường đê mê Cách nhau ngàn vạn dặm Nhớ chi đến trăng thề Dầu ai không mong đợi. Dầu ai không lắng nghe Tiếng buồn trong sương đục Tiếng hờn trong luỹ tre Dưới trời thu man mác Bàng bạc khắp sơn khê Dầu ai trên bờ liễu Dầu ai dưới cành lê Với ngày xuân hờ hững Cố quên tình phu thê Trong khi nhìn mây nước Lòng xuân cũng não nề.
Một miệng trăng
Cả miệng ta trăng là trăng
Cả lòng ta vô số gái hồng nhan
Ta nhả ra đây một nàng
Cho mây lặng lờ cho nước ngất ngây
Cho vì sao rụng xuống mái rừng say
Gió thổi rào rào như lá đổ
Suối gì trong trắng vẫn đồng trinh
Bóng ai theo dõi bóng mình
Bóng nàng yêu tinh
Nhịp cười như tiếng vỡ pha lê
Thưa, tôi không dám say mê
Một mai tôi chết bên khe Ngọc Tuyền
Bây giờ tôi dại tôi điên
Chắp tay tôi lạy cả miền không gian.
Hẹn tôi tảng sáng đi tìm mộng
Mộng còn lưởng vưởng bến xa mơ
Tiếng gà gáy rụng trăng đầu hạ
Tôi hoảng hồn lên, giận sững sờ.
Thơ tuyển rút từ tập Hàn Mặc Tử Thơ với tuổi thơ, NXB Kim Đồng 2000
Hàn Mặc Tử/Người Hà Nội