.jpg)
Bài thơ Tương tư Phạm Thị Ngọc Hoa
Sáng nay gặp một vần thơ
Ngó tên tác giả, không ngờ là em
Một người tôi ngỡ đã quên
Một người không dám nhắc tên... một thời
Tưởng em chỉ biết toán thôi
Đâu ngờ em cất... tiếng đời vào tim
Chút tình cũ... ngỡ nằm im
Bây giờ thức dậy, biết kìm làm sao
Thôi đành... ôm giấc chiêm bao
Nếu mà gặp lại, câu chào... bước nhanh
Cái khoảng cách rõ mong manh
Thế nên đừng xé, để lành... vết xưa
Tôi ngồi đọc lại dưới mưa
Mấy vần thơ ấy, em vừa viết xong
Xin giữ chút cũ trong lòng
Xin đừng vương vấn, xin không nhắc nhiều
Thơ em tràn ngập lời yêu
Tim tôi... giờ có, chẳng liều nói ra
Thôi đành ngưỡng mộ từ xa
Thôi đành cất lại câu ca... một mình
Phạm Thị Ngọc Hoa/ Báo Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/pham-thi-ngoc-hoa_258756.html