.jpg)
Trên lầu ngắm sóng hồ Tây
Một mình đứng Vọng Ba Lâu
Chầm chậm Hồ Tây chiều buông bảng lảng
Sóng trước, sóng sau dập dờn lãng đãng
Thăng trầm bao cuộc thế gian
Dấu cũ sông Hồng
Lãng Bạc mênh mang
Kim Ngưu ngàn năm gương soi kim cổ
Đoài hồ rêu phong khi mờ khi tỏ
Khói sương mấy thuở Dâm Đàm
Trải bể dâu chau mặt tang thương
Linh khí trời Nam hồn thiêng đất Việt
In đáy tầng sâu lầu son gác tía
Nước sen rửa sạch bụi trần
Chùa Trấn Quốc vọng tiếng chuông ngân
Chày Yên Thái nhịp đời hối hả
Bến Nghi Tàm nhớ miền tơ lụa
Phủ Tây Hồ gợi nét cung văn
Ai về trong bóng giai nhân
Tình khúc liêu trai lịch xuyên thực ảo
Cây bên đường mềm rơi giọt liễu
Huyền cầm mặt nước chao nghiêng
Lao xao làn đục, làn trong
Nổi nênh giữa dòng rác đời bèo bọt
Sâm cầm ơi! Bao giờ trở lại?
Lạnh gió đêm về
Sóng còn mọc dưới trăng?
Dương Văn Lượng/Người Hà Nội