Thi nhân
Chiếc cầu cong chảy mạch văn chương
Miền trăng nước con thuyền hư ảo
Cánh buồm mây chở nắng và gió
Câu thơ vỗ sóng dòng sông.
Có cuộc đời ngoài mọi cuộc đời
Giữa cô đơn ôm sầu vạn kiếp
Cuộc khóc cười chỉ mình ta biết
Gã gác đền bay trên nhân gian.
Thân đã tằm sao thoát vương tơ
Nghiệp trăm năm không duyên thì nợ
Hành khất nắng mưa luống cày con chữ
Kiếp phong trần nào lọ áo cơm.
Chưng cất đam mê tính cách nhập đồng
Trang sách mở trang lòng lại khép
Vắt kiệt thân ve gửi hồn ngọn bút
Canh trường ai gảy khúc tri âm?
Một con đường cháy lửa trong tim
Né sang cạnh để người đi tiếp
Phút thăng hoa vô cùng cảm thức
Thơ vịn đời ai vịn vào thơ?
https://nguoihanoi.com.vn/duong-van-luong_271282.html