
Tây Hồ đêm
Có vạt nắng pha lê vừa rớt xuống
Vỡ tan trên thềm đá hóa thành trăng
Hoàng hôn hồ, pha lê sóng mỏng tang
Giấu một cặp mắt huyền trong lá biếc
Chừng như gió kéo tiếng chim đi hết
Để làm cây rơi mấy chiếc lá buồn
Nhưng rồi cỏ từ những bờ xa lắc
Đã lấp lành khoảng vắng nhân gian
Tôi đôi lần lạc giữa Tây Hồ đêm
Nhớ lối nhỏ, cỏ mềm chân mỏi
Ảo là chuông chùa, thực là sương khói
Đôi lần tôi tan trong đêm Tây Hồ.
Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/le-thanh-nghi_268149.html