
Nhớ
Đầy tường nguyệt quế giăng hoa
Trắng ngần thơm ngát phố xa em về
Bên hiên phượng thả tóc thề
Trải buông thảm tím, nẻo mê giữa đời
Có gì như nhớ đầy vơi
Em đi gói cả trùng khơi nỗi niềm
Cũng là sương nắng vừa lên
Mà không phải nắng bên thềm khi xưa
Con đường xa ngái trong mưa
Có còn thương nhớ ai vừa qua đây?
Tàn thu một bóng sen gầy
Đầm xa hoang vắng cỏ cây lạc mùa
Chuồn chuồn nghiêng cánh hững hờ
Lạnh lùng bờ nước gió vờ đứt hơi
Hiên chùa hoa đại buông rơi
Lá đa se sắt đậu nơi cổng thiền
Hoàng lan hương thả miền đêm
Tây Hồ sen ngóng bước em mỗi chiều
Chuông rơi từng tiếng cô liêu
Thả vào hiu hắt phong rêu mái chùa
Mùa xoan có tím sắc chờ
Đào còn tuốt lá cho vừa độ hoa
Bờ đê có ngát xuân xa
Tóc em là gió lời ca nẻo về.
Hà Hải Anh/Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/ha-hai-anh_257458.html