Chẳng thể nào nói hết được đâu
Cả một đời sống với đồng chiêm
Mấy ai biết cô quê miền quan họ
Nơi con sông Cầu, bên bồi bên lở
Con sông Thương nghe gió hát giao duyên.
Cô chọn miền quê lầy lội đồng chiêm
Cô chọn mái trường những ngày sơ tán
Em sao biết bao lần trang giáo án
Trăn trở hoài bên ngọn đèn khuya.
Nguyễn Khuyến làm thơ trên sóng ngày xưa
Câu thơ hóa đất quê hương máu thịt
Tiếng trống Bồ Đề đã thành truyền thuyết…
Ôi những điều cô giảng cứ rưng rưng!
Chúng em đi đánh giặc ở Trường Sơn
Mang lời cô thắp sáng rừng lá đỏ
Mang con sông Cầu bên bồi bên lở
Mang tiếng trống đồng vang vọng bốn nghìn năm!
Nỗi nhớ làm trẻ lại cả thời gian
Là nỗi nhớ mái trường năm tháng ấy
Cơm sắn, cơm khoai gian nan biết mấy
Em sống giữa bạn bè, cô dạy sống vì nhau!
Cô hát giữa đồng chiêm bài hát sông Cầu
Em nhận ra biết bao điều mơ ước
Em nghĩ về quê như nghĩ về quê hương thân thuộc
Chẳng thể nào nói hết được đâu
Chẳng thể nào nói hết được đâu…
Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/nguyen-van-thang_263714.html