1. Trang chủ
  2.  › 
  3. Văn học
  4.  › 
  5. Tản văn - Tùy bút

Thu

19/10/2020 - 2653 Lượt xem
 
Không có nắng, chỉ có gió, gió nhẹ, mát rượi chạm vào má rồi lẩn trong tóc. Dẫu đã bao lần gặp mà người ta vẫn ngỡ ngàng bởi thu. Thu đẹp, tha thiết, thấm trong từng hơi thở, trong những nghĩ suy. Có một ngày thu Hà Nội, để rồi biết mình đủ đầy, có một mùa thu Hà Nội thấy mình phong lưu, có những mùa thu Hà Nội, hẳn dám nghĩ mình giàu có. 
 
Thu trong lá, trong hoa. Lá vàng trải trên phố, lá rê trong nắng hanh vàng. Hoa cúc về để cho thu viên mãn. Là cúc vàng khắp phố, màu hoa như đọng nắng. Phải chăng hoa đã gom nắng suốt cả mùa hè, để đến mùa thu vàng đến thế? Hoa cháy trong nắng thu, thoảng cái mùi đặc trưng hăng hắc mỗi khi chạm đến. Người ta đón hoa về trong căn phòng, trong những chiếc bình cũ, hoa thắp sáng tháng ngày đã qua bằng ngọn lửa màu vàng ấm áp. Thời gian không hun hút, mà thời gian như trở lại cái nắm tay thủa ban đầu. Nhớ đến nao nao.
 
Cúc tím thâm trầm, hoa lá ung dung trong mùa, những xưa cũ về đậu trên cánh hoa để tháng ngày chầm chậm trở lại. Có những bông cúc hồng, hay tím hồng, dưới cánh hoa màu như phủ bạc, phủ đồng. Hoa khiến mẹ con tìm màu son môi hay màu áo như thế. Mùa dịu dàng in dấu chỉ có vậy mà nhớ thương, mà trở thành dấu mốc cho thiếu nữ nhớ.
 
Thầm nhủ, thế mới là thu. 
 
Thu trong nắng, trải trên phố, trên làng. Thu để hồng đỏ chợ, căng mịn, ngọt ngào. Hồng đỏ vãn mùa, thì hồng ngâm cũng theo xe về đến phố. Những xanh vỏ đỏ lòng, giòn ngọt đến ngây người. Sao lại có thứ quả ăn không biết chán thế nhỉ?  Đất trời, nắng mưa ưu ái thứ quả nhỏ xinh này thế không biết? 
 
Sớm mai, cốm theo chân người làng về phố, những lá sen gói cốm còn xanh, sao người cấy sen khéo thế? Hoa sen của mùa hạ, chè sen vụ mới độ thu chưa hẳn sang đã có, thế mà lá sen gói cốm vẫn xanh nguyên màu lá bánh tẻ. Cốm mộc ngọt dẻo, lại chè cốm, xôi cốm thơm khắp nhà. Là hạt cốm mộc, sao thấy lòng xôn xao? Ấy hẳn là thu.
 
Có cơn gió lạnh như thể chuyển mùa, mà cũng chưa hẳn, là gió bấc cho hanh hao khô trắng đường thôi. Cúc kim lác đác rồi về trắng phố. Hoa nhắc người yêu hoa cắm nhanh kẻo nhãng đi là qua mùa. Gió bấc đầu mùa cho hoa bung cánh, cánh trắng tinh khôi chờ những nụ kia gió thổi lướt qua cũng sẽ nở bung, để  rồi những bình hoa thắp sáng những căn phòng. Cúc kim như mở lối cho mùa đông về. 
 
Gió mỗi lúc một lạnh hơn, nắng nhạt đi, cúc kim lung linh vũ điệu của mình, chủ nhân của hoa trôi theo những dòng kí ức. Là ngọn ngành của câu chuyện, sau tháng ngày và trải nghiệm đã phủ đầy lên nó những dữ kiện, để rồi nhận ra. Dẫu biết, nghĩ chẳng để làm gì, hành trình của số phận sẽ đi đến đích. Nhưng rồi, khó cưỡng lại được, như thủa ấy, đã trao nhận, ai thật lòng, ai suy tính, thời gian đã đủ để thành thật với mình và không thể dối nhau thêm lần nữa. Mùa trôi trong miên man, cúc kim trắng phố, màu hoa tinh khôi như áo thanh tân, sắc hoa có gì như vội vã, rối bời. Trong lá, trong cành, hay nhìn lâu vào từng bông nhỏ xinh thấy thế. Hay bởi chính sự đến và đi có đôi tuần của hoa này.
 
Tháng 10, đồng trơ gốc rạ, gió mỗi ngày đem lạnh về nhiều hơn. Mùa đông khắc nghiệt không còn xa. Những con đường đẫm sương đêm rộn ràng bởi những xe  gom rau về phố. Củ xu hào đã to hơn tăm phong đèn, cải bắp đã cuộn chặt hơn, xà lách non trắng, xếp cạnh cà chua chín cây đỏ ửng. Se lạnh hay gió Đông Bắc còn non, nên áo người bán, người mua không ướt mồ hôi như bữa trước. Có tiếng người ho húc hắc lại có tiếng rít điếu cày của người nghiện thuốc lẫn trong sự đa thanh đặc trưng của chợ.
 
Đôi người mong mùa đông, mong những vòng tay ôm thật chặt, gió rít ngoài khung cửa thôi, thây kệ. Hoa sữa nhạt dần mùi, thơm bàng bạc trong ánh đèn trên phố. Nhiều người vẫn tiếc, đành chờ hoa năm sau, nhiều người lại đã cất đi một mùa thu trọn vẹn. Có những người thấm buồn, sau những mất mát, biệt li, ngước lên trời, thầm mong thời gian khỏa lấp. Cũng vẫn là trong tiết thu. 
 
Chuyển mùa, thu sẽ qua, buồn vui đều ở lại phía sau, ta sẽ lại  đón nhận mùa mới, như đón nhận những cung bậc mà số phận đưa đến, gặp gỡ, chạm vào, hao mòn  có khi vỡ nát… không dễ gì từ bỏ, ta cất cả vào trong những khoang, những ngăn nào đó đã chuẩn bị hay vừa bị động tạo lập trong trái tim. Để rồi, mùa sau, mai này lại trở thành kí ức… 
 
Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/thu_262952.html
 

54v2

Tin cùng chuyên mục


Logo

Tin tức tổng hợp Kinh tế & đời sống: Thông tin đa chiều

Giấy phép hoạt động trên mạng Internet số: 3135/GP - TTĐT, STTTT Hà Nội cấp ngày 20/6/2019.

Giấy phép sửa đổi, bổ sung số: 4876/GP - TTĐT, cấp ngày 08/10/2019.

Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nhà báo Trần Văn Chung

Trụ sở: 99/26 Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội, Việt Nam

Đường dây nóng: 0947 148 115 - Email: chungdulich@gmail.com

Vận hành bởi: Công ty Cổ phần Truyền thông Hạnh Nguyên (Hanh Nguyen CSC)