1. Trang chủ
  2.  › 
  3. Văn học
  4.  › 
  5. Tản văn - Tùy bút

Tản văn - Tùy bút

Ai đó nói rằng, Hà Nội thật xô bồ, ồn ào, tôi lại nghĩ khác, Hà Nội có những góc riêng tư thật dịu dàng mà người lữ khách dù quen dù lạ đến mấy vẫn có thể nép mình vào đó để nhâm nhi ly cafe, nghe những bản tình ca, lắng mình lại để cảm nhận sự chầm chậm của thời gian, của khoảnh khắc vui buồn trong đời... Đó là khi bàn chân dừng bước trên một con phố mang tên Phố cafe!

Ai đã từng đi qua những mùa thu hẳn cũng là đi qua những mùa nhớ. Làm sao không nhớ khi gió thu thì thầm, hơi thu se sẽ, trời thu lặng thinh như dỗi hờn ai lơ đãng.

Trong vòng quay tạo hóa, con người ta đôi khi không kịp dừng lại ngẫm nghĩ về những gì đã, đang và sẽ làm. Chúng ta cùng một lúc bị cuốn theo nhiều thứ. Kinh nghiệm, những hiểu biết thực tại có khi chưa đủ giúp chúng ta soi xét, làm sáng tỏ mọi điều để có được nhận thức và hành động đúng đắn. Và thế là rất có thể ta sẽ trở thành nô lệ của nhiều thứ!

Chẳng hiểu do đâu, từ xưa lắm thì phải người trong làng xứ Bắc gọi tấm phên đan bằng tre ngâm thường dựng trước cửa nhà trên, nhà ngang là cái giại, cái giại. Sau này không còn nhiều người đan giại dùng nữa, nhưng không phải đã hết, thi thoảng trong làng vẫn còn nhà dùng cái giại bạc thếch trong nắng mưa, lại có nhà bỏ cái cũ đi, vẫn đan cái giại mới thay vào chỗ đó, nên tôi mới nói chuyện về cái giại.

Khi cái nắng oi nồng ngả nhạt, anh tản bộ trên đường Trần Phú, ngước nhìn vài ba trái sấu ngả vàng mà cảm thấy cái se se của mùa thu Hà Nội lại về.

Chẳng hiểu do đâu, từ xưa lắm thì phải người trong làng xứ Bắc gọi tấm phên đan bằng tre ngâm thường dựng trước cửa nhà trên, nhà ngang là cái giại, cái giại. Sau này không còn nhiều người đan giại dùng nữa, nhưng không phải đã hết, thi thoảng trong làng vẫn còn nhà dùng cái giại bạc thếch trong nắng mưa, lại có nhà bỏ cái cũ đi, vẫn đan cái giại mới thay vào chỗ đó, nên tôi mới nói chuyện về cái giại.

Trời vừa tối sầm lại thì bốn chiến sĩ xuống cầu vào tới trong thành phố. Trong gió rét căm căm, dưới trời mù tối và xám lạnh, sương tỏa vào phố từ phía bờ sông, nên không nhìn rõ mặt mũi của bốn bóng người, hàng một, thấp thoáng bước theo nhau. Nhưng chỉ nhìn những bộ quần áo đen xám mỏng tanh, chẽn vào lưng, thắt vào bắp chân mỗi người, khẩu súng lớn đeo bên hông của người đi đầu, hình con dao quắm bên sườn một người đi sau cũng đủ biết đấy là bốn chiến sĩ mới từ chiến khu về.

Ai đã từng đi qua những mùa thu hẳn cũng là đi qua những mùa nhớ. Làm sao không nhớ khi gió thu thì thầm, hơi thu se sẽ, trời thu lặng thinh như dỗi hờn ai lơ đãng.

Nắng còn gắt, trời vẫn còn giông bão của mùa, thế nhưng sau cơn mưa, trời mát lâu hơn, sớm mai trong phố ngỡ như sương đã giăng. Đôi người thấy và kháo nhau rằng phượng tím đã nở, không ít người đã để mắt kiếm tìm.

Thuở nhỏ, tôi hay nán lại bến sông để ngắm vầng trăng thu nhô lên đầu núi nhìn tôi lấm láp hồn nhiên. Như thể, trăng đã ghé nhà tôi nhưng không gặp nên chạy ra đây tìm mình vậy. Rồi tôi cũng phải tha hương từ chính bến quê này. Suốt mười năm phiêu bạt mỏi mòn, nhiều rằm thu tôi ngước nhìn trăng qua ô cửa gác trọ nhưng hình như trăng ngoảnh đi, không muốn nhìn tôi nữa. Ấy là tôi nhận lầm, trăng quê người chỉ hao giống với trăng thu ở cố hương mình.

Quê tôi ở vùng thung lũng sông cầu. Mỗi khi đi xa về, tôi thường đi dọc những triền đê. Có lẽ vùng quê tôi cuối nguồn sông trước khi đổ vào Lục Đầu Giang nước xuôi chảy êm lặng hiền hòa hơn.

Có những mùi hương đã đằm sâu trong trí nhớ mỗi dịp Trung thu về. Là hương cốm dẻo thơm mùi nếp mới. Là hương bưởi thanh thanh đung đưa lúc lỉu trong vườn. Là hương ổi thoảng thơm đánh thức cả bầy chim dậy sớm… Vậy mà, với những đứa trẻ quê nghèo chân đất đầu trần một thuở như tôi lại yêu biết mấy hương thị quê nhà… Cái mùi hương dịu nhẹ mà không thể nào giấu được!

Rau dại đó là loài rau mộc mạc của chốn làng quê, gắn bó với người dân áo gụ nâu sòng một nắng hai sương, thân thương như chính những người bạn hiền yêu dấu.

Nơi tôi lớn lên là một vùng kinh tế mới trên cao nguyên Lâm Viên. Đây là vùng đất giúp những gia đình miền Trung như gia đình tôi thoát khỏi sự nghèo đói ở quê cha, đất tổ nhưng không phải là một nơi ưu ái cho những đứa con nít đi tìm cái chữ như chúng tôi.

Một ngày nắng hạ về quê, vừa bước vào cổng ngõ, chân đã ngập ngừng, bối rối bởi thảm hoa tím ngần. Vẫn là gốc khế tỏa bóng mát rượi lối vào bên thềm nhà. Khế đương mùa trổ hoa. Những cánh hoa tím li ti chợt gọi về trong ký ức bao niềm thương nỗi nhớ!

«1 - 2»

Tin mới cập nhật

Tin nổi bật

Logo

Trang tin tức điện tử tổng hợp Kinh tế & đời sống: Tương tác đa chiều

Giấy phép hoạt động trên mạng Internet số: 3135/GP - TTĐT, STTTT Hà Nội cấp ngày 20/6/2019.

Giấy phép sửa đổi, bổ sung số: 4876/GP - TTĐT, cấp ngày 08/10/2019.

Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nhà báo Trần Văn Chung

Trụ sở: 99/26, Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội, Việt Nam

Đường dây nóng: 0947 148 115 - Email: chungdulich@gmail.com

Thiết lập bởi: Hanh Nguyen CSC