1. Trang chủ
  2.  › 
  3. Văn học
  4.  › 
  5. Tản văn - Tùy bút

Tản văn - Tùy bút

Tôi vẫn thoáng bần thần, xa xăm nhớ những giọt mồ hôi thấm vào biển, những tháng ngày tuổi thơ tôi bên biển khi tháng Ba, ngày tám ru mưa bay thầm thì vào lòng. Biển quê tôi đẹp lắm, hồn hậu, bao dung, ôm ấp, chảy tràn nhớ, chảy tràn thương mỗi khi vỗ về tôi, thao thức tôi.

Ngày nhỏ, chiều xuống, dường như lần nào tôi cũng hỏi dì: “cánh chuồn về ngủ ở đâu”. Lần nào, dì cũng nghẹn miếng táo dại ở góc vườn. Rồi sống đến nửa cuộc đời tôi cũng không biết tăm tích giấc ngủ của những cánh chuồn ấy. Chỉ biết là, khuất nẻo bờ suối về rừng.

Tắm xong cơn mưa đầu hè, áo đứa nào cũng lướt thướt, cười ngặt nghẽo vì những trò đùa rồi đứa nào đứa ấy mất hút vào từng lối mòn, vào từng ngôi nhà vắng. Cơn mưa, cơn sốt níu chân tôi với chiếc giường. Một sớm thức dậy nghe cha tôi bảo trường nghỉ học rồi, hôm con ốm là buổi học cuối năm.

Những cây gạo cổ thụ ở nội thành Hà Nội, quanh khu phố cổ đang tồn tại chỉ đếm trên đầu ngón tay và vào tháng cuối mùa xuân vẫn trổ hoa đỏ rực rỡ, rất nhiều gia đình sống gần cây gạo cổ thụ như Nhà Bát Cổ, trước cửa Nhà Hát Lớn, bên hồ Gươm hay trong làng cổ Giảng Võ..

Dù đã sống và làm việc ở thành phố nhiều năm, đã hòa nhập vào đời sống thị thành quá nửa đời người, song tôi vẫn không thể quên những gì mình đã gắn bó với làng, nơi quê cha đất tổ, nơi thuở thiếu thời được đùm bọc, chở che và lớn lên từng ngày trong tình thương của người, của ruộng vườn, cây trái, của bốn mùa đắp đổi luân phiên.

Sinh ra và lớn lên tại vùng đất miền trung du Phú Thọ, chính vì vậy mà tôi thấu hiểu đến tận cùng sự cằn cỗi của đất, nỗi truân chuyên vất vả của biết bao nhiêu kiếp người nơi đây. Nơi tôi sinh sống chỉ có một ít chân ruộng trũng xen giữa các quả đồi, dãy núi, dùng để canh tác lúa nước, còn tất tật cuộc sống của người dân đều trông chờ vào cây chè, cây sắn và một ít cây cọ.

Về quê, hai tiếng thân thương ấy bao giờ cũng gợi mở nhiều cảm xúc đặc biệt. Ấy là khi được cùng mẹ trở về nơi chôn nhau cắt rốn, nơi gắn bó tuổi thơ với nhiều kỷ niệm khó mờ phai trong tâm thức của người sống xa quê hơn nửa đời người. Ấy là khi gặp lại những những người thân đã lâu không gặp, chỉ thấy tiếng thấy hình qua điện thoại. Những cái ôm thật chặt, những câu chuyện không đầu không cuối rôm rả...

Thời cổ đại, đã có thời kỳ người ta dùng vỏ sò để trao đổi giao dịch mua bán. Vỏ sò như một thứ tiền. Thưở thơ ấu của tôi, những viên bi cũng đã từng được coi là thứ tiền trao đổi như vây. Trị giá của từng loại bi, lệ thuộc vào chất liệu, độ tròn. Tất nhiên rồi, đã là bi thì phải tròn.

Khi những hạt nắng mỏng và nhẹ của mùa xuân đang dần tan ra trong không trung, khi ánh sáng cuối ngày đã bớt trong văn vắt, tôi dắt tay con gái đi dọc đường làng.

Những phiên chợ làng vào mùa xuân ở phía dãy hàng cây giống thường có thêm người bán xoan giống. Mặt hàng đặc biệt này chỉ có vào mùa xuân, vì mùa xuân là mùa gieo trồng mà.

Năm 18 tuổi, vào một sáng chủ nhật phẳng lặng như ánh trăng chiều, bên cửa sổ tầng hai của gác trọ, tôi dõi mắt nhìn theo những làn khói hun lên từ những đống lửa ngoài bãi xa xa của vùng Khương Đình, Thanh Xuân, Hà Nội.

Quê tôi miền chân sóng, ngày đêm nghe biển mặn vỗ vào bờ cát, gửi niềm vui vào những cánh buồm lộng gió ra khơi, đón đợi hy vọng chiều về thuyền chật căng khoang cá.

Ai đó đã nói rất đúng rằng nghề y cần có một trí tuệ sáng suốt, một trái tim nhân hậu cùng với đôi bàn tay khéo léo. Ông tôi là bác sĩ. Ông đã dành cả đời để làm nghề chữa bệnh cứu người. Và tôi luôn tự hào về điều đó!

So với các bạn cùng trang lứa, tôi có biệt tài kiếm cá. Chả thế mà chúng bạn gọi tôi là “con rái cá làng Nguyệt Lãng”. Tôi kiếm cá ban ngày, ban đêm, cả khi trời mưa, trời nắng. Tôi có thể kể cho các bạn nghe hàng chục kiểu, cách kiếm cá, bắt cua, bắt ốc… hồi nhỏ của mình. Tuy nhiên, trong bài viết này tôi chỉ xin kể vài câu chuyện kiếm cá mà tôi đã trải nghiệm, đó là úp nơm, soi cá, hôi cá và kéo vó te.

«1 - 2 - 3 - 4 - 5»

Tin mới cập nhật

Tin nổi bật

Logo

Trang tin tức tổng hợp mọi lĩnh vực của đời sống

Giấy phép hoạt động trên mạng Internet số: 3135/GP - TTĐT, STTTT Hà Nội cấp ngày 20/6/2019.

Giấy phép sửa đổi, bổ sung số: 4876/GP - TTĐT, cấp ngày 08/10/2019.

Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nhà báo Trần Văn Chung

Trụ sở: 99/26 Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội, Việt Nam

Đường dây nóng: 0947 148 115 - Email: chungdulich@gmail.com

Thiết lập bởi: Hanh Nguyen CSC