1. Trang chủ
  2.  › 
  3. Văn học
  4.  › 
  5. Tản văn - Tùy bút

Tản văn - Tùy bút

Quê tôi ở vùng thung lũng sông cầu. Mỗi khi đi xa về, tôi thường đi dọc những triền đê. Có lẽ vùng quê tôi cuối nguồn sông trước khi đổ vào Lục Đầu Giang nước xuôi chảy êm lặng hiền hòa hơn.

Có những mùi hương đã đằm sâu trong trí nhớ mỗi dịp Trung thu về. Là hương cốm dẻo thơm mùi nếp mới. Là hương bưởi thanh thanh đung đưa lúc lỉu trong vườn. Là hương ổi thoảng thơm đánh thức cả bầy chim dậy sớm… Vậy mà, với những đứa trẻ quê nghèo chân đất đầu trần một thuở như tôi lại yêu biết mấy hương thị quê nhà… Cái mùi hương dịu nhẹ mà không thể nào giấu được!

Rau dại đó là loài rau mộc mạc của chốn làng quê, gắn bó với người dân áo gụ nâu sòng một nắng hai sương, thân thương như chính những người bạn hiền yêu dấu.

Nơi tôi lớn lên là một vùng kinh tế mới trên cao nguyên Lâm Viên. Đây là vùng đất giúp những gia đình miền Trung như gia đình tôi thoát khỏi sự nghèo đói ở quê cha, đất tổ nhưng không phải là một nơi ưu ái cho những đứa con nít đi tìm cái chữ như chúng tôi.

Một ngày nắng hạ về quê, vừa bước vào cổng ngõ, chân đã ngập ngừng, bối rối bởi thảm hoa tím ngần. Vẫn là gốc khế tỏa bóng mát rượi lối vào bên thềm nhà. Khế đương mùa trổ hoa. Những cánh hoa tím li ti chợt gọi về trong ký ức bao niềm thương nỗi nhớ!

Những ngày hè nóng nực đã qua. Mùa thu đã tới. Mùa thu, mùa của gió mát trăng trong, trời xanh mây trắng, nắng vàng. Từ năm 1945 đến nay, mùa thu còn là mùa vui kỷ niệm cách mạng tháng Tám và Quốc khánh mồng 2 tháng 9.

Phải rồi, không có sự an ủi nào khác ngoài phù sa. Nhưng đâu phải mất mát nào cũng được an ủi bằng phù sa. Nhưng lần này, nhìn phù sa đặc quánh, phù sa lẫn vào kẽ tường của những ngôi nhà đổ dở, phù sa lên tận mái nhà. Ôi phù sa cũng đang chảy, phù sa như không cầm được…

Hồi dẫn bạn gái về nhà, tôi từng ngại ngùng, xấu hổ mỗi lần nhìn vào đôi bàn tay của mẹ. Đôi bàn tay chẳng mấy trắng trẻo, hồng hào mà gầy gầy, đen đúa. Trên mu bàn tay là những đường gân nổi rõ chịt chằng. Là những ngón tay chai sần, nhợt nhạt. Là móng tay vàng ố, bị mài cùn đến sát thịt. Nghĩ lại, tôi thấy mình thật có lỗi… và càng thấy thương mẹ thật nhiều!

Mỗi lần về quê, vào cữ trời ngả sang thu, tôi thường ra chợ kiếm chút trám bùi ngâm nước mắm ngon để dùng dần những ngày sau đó. Cái thú ẩm thực này tôi mê đã lâu.

Hà Nội vào thu, như cô gái Hà Thành đổi mùa trong ngõ vắng. Ai thề lên tóc, ai nắng hảnh trời, ai chẳng nói chẳng rằng bối rối hoàng lan.

Quê hương hai tiếng thân thương tự bao giờ đã thấm sâu trong trí nghĩ ta những niềm thương nỗi nhớ. Nhớ dòng sông quê cỏ mướt đôi bờ, mùa nối mùa chậm trôi. Nhớ cánh diều háo hức chao nghiêng giữa trời xanh mây trắng. Và nhớ sao những thức quà đồng quê bình dị, thơm thảo. Là hương ổi chín sau vườn. Là trái bòng, trái bưởi bồng bế, đung đưa. Và đôi khi chỉ là chén nước vối thôi nhưng đậm đà, ấm áp tình nghĩa biết nhường nào!

Hoa giấy có mặt trên đời, không gắn với một thông điệp nào cho riêng mình cả, hoa giấy cũng không hẳn theo mùa. Nhưng đã ló rạng dưới ánh mặt trời là rực rỡ. Hoa như thể niềm vui hiển nhiên đến với bạn, vì bạn đã đến với đời, được ban tặng số vốn liếng quý báu.

Hồi nhỏ ở quê, tôi rất sợ cái ngã ba trên đường đi học. Gọi là cái ngã ba cũng không hẳn vì sau cái nhà xây bị bỏ hoang từ lâu lắm, một con trâu, con chó hiện ra khịt cái mũi, thè cái lưỡi đỏ hỏn. Cũng từ thuở ấy, tôi bắt đầu ám ảnh với những ngã rẽ mà mình bắt gặp trong cuộc đời.

Thị thành mùa hạ như nàng công chúa đỏng đảnh, chẳng thích nhu mì. Bởi thời tiết thay đổi thất thường, sáng nắng chiều mưa, khiến cho cuộc sống của người lao động cứ xoay như chong chóng, tất bật lẫn lo toan. Sáng nay, một lần nữa, cái nắng oi ả lại nhường chỗ cho cơn mưa thỏa mình tí tách rơi xuống lòng đường. Dòng người vội vã tấp xe vào hai bên đường trú mưa.

Tuổi thơ, nơi mà có lẽ bất cứ ai khi mệt mỏi với cuộc sống bộn bề đều bất giác nghĩ đến như nơi bình yên nhất của góc nhỏ trong tim, nơi có mẹ có cha, có bạn bè với những hồi ức ngọt ngào. Năm tháng qua đi, tôi nhận ra rằng những lo toan thường nhật đã cuốn trôi đi những hồi ức tuổi thơ, phút giây yên bình nơi làng quê yên ả lúc nào không hay. Tự hỏi, liệu có còn ai nhớ một tuổi thơ cuộn tròn trên đống rơm vừa mới tuốt đang vương vấn bùn non; một tuổi thơ chui rúc trong bụi mua, bụi sim trên đồi lộng gió; hay một tuổi thơ chăn trâu đồng chiều, miệng vừa ngậm hạt lúa sữa vừa nghêu ngao khúc đồng dao?

«1 - 2»

Tin mới cập nhật

Tin nổi bật

Logo

Trang tin tức điện tử tổng hợp Kinh tế & đời sống: Tương tác đa chiều

Giấy phép hoạt động trên mạng Internet số: 3135/GP - TTĐT, Sở TT&TT Hà Nội cấp ngày 20/6/2019

Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nhà báo Trần Văn Chung

Trụ sở: 99/26, Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội, Việt Nam

Đường dây nóng: 0947 148 115 - Email: chungdulich@gmail.com

Vận hành bởi: Hanh Nguyen CSC